Chương: 13: Độ hảo cảm cày ra sao

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cây chùy của gã đã bị Thẩm Thanh Thu tước đi rồi, lẽ nào đây là muốn dùng thân hình đè chết Lạc Băng Hà?

Nhưng thấy song chưởng gã mở ra, tư thế giống như muốn ôm Lạc Băng Hà một cái, trong đầu Thẩm Thanh Thu bỗng nhiên giống như có vài tia chớp xẹt qua, chảy ra một thân mồ hôi lạnh.

Mịa mịa mịa mịa mịa mịa! Trên người gã còn mặc giáp gai độc!

Trong nháy mắt đó, Thẩm Thanh Thu hoàn toàn quên định luật Lạc Băng Hà kim thân không hỏng. Trong lúc mành chỉ treo chuông, hắn theo bản năng lại một lần nữa ngăn cản.

Tu Nhã Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang sáng như tuyết, đâm thẳng vào thân hình nặng nề của Thiên Chùy trưởng lão. Nhưng gã dựa vào lực mạnh và sức ép cơ thể, bị đâm thủng một lỗ cũng không lui về phía sau, ngược lại vui mừng hết sức, vọt mạnh tới trước, ngoan cường để Tu Nhã Kiếm đi ra khỏi cơ thể mình từ đằng lưng, mang theo ý cười ngập tràn dữ tợn, chuyển hướng sang Thẩm Thanh Thu.

Thẩm Thanh Thu quyết định thật nhanh, lập tức buông tay, đáng tiếc đã muộn.

Tay phải truyền đến từng cơn đau đớn, hắn nhất thời lạnh từ tim đến lòng bàn chân.

Thiên Chùy té trên mặt đất, nhổ ra một ngụm máu, cuồng tiếu nói: “Thẩm Thanh Thu bồi táng cùng ta, ha ha ha ha. Đáng! Đáng lắm!”

“Sư tôn!” Lạc Băng Hà mạnh mẽ túm lấy tay phải của Thẩm Thanh Thu, hốc mắt đều vội đỏ: “Sư tôn, người… bị đâm trúng rồi?!”

Thẩm Thanh Thu tránh tay của y nói: “Không sao. Không đâm trúng. Đừng nghe gã đe dọa.” Nói xong cúi đầu xem một cái, trong lòng lại là một màn sặc sặc sặc sặc sặc caption bắn ra chi chít.

Từ mu bàn tay tới cánh tay, các lỗ kim nhỏ xếp thành hàng! Đã bắt đầu đỏ lên rồi!

May là hắn không có hội chứng sợ hãi nhiều lỗ nhỏ. Ngược lại Lạc Băng Hà nhìn thấy xong, mặt trắng bệch.

Ai có thể nghe được âm thanh sóng to gió lớn trong lòng Thẩm Thanh Thu: mẹ nó lần thứ mấy bị nhân vật chính troll rồi! Đã nói y sẽ không chết a không chết! Ngươi vội cmn vàng cứu y làm gì a sặc sặc sặc!

Thiên Chùy trưởng lão cuối cùng cũng kéo được kẻ chịu cùng, lại là kẻ chịu cùng cấp trọng yếu, tuyệt không uể oải, đắc ý nói: “Lão phu cũng không cất lời đe dọa. Độc này nói không thể giải chính là không thể giải. Thẩm phong chủ, an tâm chờ chết đi!”

Kiếm quang chợt lóe, Lạc Băng Hà rút ra Tu Nhã Kiếm để ở trên cổ của gã, động tác mau lẹ vô cùng, Thẩm Thanh Thu suýt nữa không thấy rõ.

Lạc Băng Hà lúc này dường như đổi thành một người khác, tức giận nói: “Không thể nào! Nhất định có cách, còn không giao ra giải dược.”

Sa Hoa Linh đột nhiên nói: “Vị tiểu công tử này, Thiên Chùy đích xác không có lừa ngươi. Độc này tên là ‘Không thể giải’. Đối với nhân tộc mà nói, quả thật không có thuốc nào chữa được. Gã trước sau cũng phải chết, sao có thể sợ ngươi dùng cái chết để uy hiếp gã chứ?”

“Không thể giải”!

Đời này chưa từng nghe qua tên độc dược thiếu dụng tâm hơn nó!

Tuy rằng xem qua nguyên tác sớm biết có loại kỳ độc như vậy, nhưng vẫn không thể ngăn Thẩm Thanh Thu ném đá phong cách đặt tên đầy chủ nghĩa thực dụng của đại thần Đâm Máy Bay Lên Giời!

Sa Hoa Linh ánh mắt chớp động, rõ ràng thấy tình thế đại biến, lại nảy ra chủ ý bất hảo. Thẩm Thanh Thu sao lại không rõ tính cách chảnh chọe của nhân vật như nàng, vừa vận linh lực áp chế cơn đau và cảm giác run rẩy mà tay phải không ngừng truyền đến, vừa mỉm cười trên môi, ra vẻ ung dung nói: “Lời tuy nói như vậy không sai, nhưng Sa cô nương phải chăng đã quên, ta đã đắc đạo nhiều năm? Kim đan trung kỳ, rốt cuộc có tính là phàm nhân không?”

Sa Hoa Linh vẻ mặt biến đổi, nhưng mà, lại rất nhanh định thần, cười duyên nói: “Phải phàm nhân không ta không biết. Nhưng ta biết có một cách có thể phán định rốt cuộc tiền bối có trúng độc hay không. Người trúng ‘Không thể giải’ sẽ bắt đầu từ miệng vết thương ngăn cách linh lực lưu thông, chầm chậm lan đến toàn thân, cuối cùng không chỉ linh khí, ngay cả máu cũng ngưng kết lại. Thỉnh Thẩm tiền bối dùng tay phải xuất một kích bạo linh lực, liền thấy rõ ngay.”

Kích bạo linh lực, tên như ý nghĩa, chính là tập hợp một cỗ linh lực thật lớn, sau đó bùng nổ thật mạnh, lợi dụng chấn động kịch liệt của linh lực sinh ra hiệu quả công kích. Hiệu quả giống như bóp cò súng, đạn ra khỏi nòng, hoặc là ném lựu đạn trong tay ra ngoài, cụ thể như thế nào còn dựa vào tu vi của kẻ phát lực.

Thẩm Thanh Thu kín đáo thử qua, hắn có thể đạt tới trình độ ném ra lựu đạn, nhưng hiện tại, tay phải của hắn tựa như người máy cao cấp bị gỡ một đoạn mạch điện xuống vậy, miễn cưỡng xuất ra khí lực, nhưng linh lực lưu động hoàn toàn bị cách trở.

Mẹ nó ông đây sẽ không vì vậy mà bị phế chứ!

Lạc Băng Hà nghe được miêu tả về “Không thể giải”, môi run rẩy.

Giờ khắc này, tháng ngày dĩ vãng Thẩm Thanh Thu đối đãi y không tốt, đều hoàn toàn tan biến trong lòng y.

Điều duy nhất y rõ ràng chính là sư tôn bị Ma tộc hại đến mức công lực có thể bị phế sạch, thậm chí mất mạng!

Mà hết thảy, đều là vì y…

Thẩm Thanh Thu thấy y thần sắc biến ảo, tùy tay sờ sờ đầu của y: “Không cần lo lắng.”

Thẩm Thanh Thu vừa nâng ánh mắt, giảo hoạt mà cười nói: “Xuất hay không cũng thế thôi. Chỉ là ta không thể xuất một cách vô ích. Hôm nay Sa cô nương ngươi đại náo Khung Đỉnh Phong, vừa nãy Thẩm mỗ vẫn luôn nhẫn nhịn. Hiện tại ta đổi ý rồi, cũng không thể nói đến là đến nói đi là đi, Thương Khung Sơn phái ta đây chẳng phải sẽ bị người ta chê cười? Không bằng chúng ta đối kích một chưởng, định sinh tử, bất luận ai có bất cứ tổn thương gì, đều là gieo gió gặt bão, hậu quả như thế nào, cũng không được truy cứu. Như thế nào?”

Hắn hiện tại không thể yếu thế!

Cả tòa Khung Đỉnh Phong, hiện tại cũng chỉ dựa vào một mình trưởng bối là hắn. Một khi hắn ngã xuống, dựa theo sự tàn nhẫn của Sa Hoa Linh, nhẹ thì hậu quả là Ma tộc dỡ Khung Đỉnh Điện xuống, khiêng chiêu bài và sơn môn quay về ma giới, từ nay danh dự môn phái mất sạch; nặng thì đồ sát toàn núi!

Không cần hoài nghi, nữ nhân này tuyệt đối làm ra được loại chuyện đó.

Chẳng bằng bí quá hoá liều, đánh cược một phen!

Thẩm Thanh Thu lại không chú ý tới, trong bất tri bất giác, hắn đã không còn coi các đệ tử bên người, kẻ thì lo lắng, kẻ kiên định, kẻ phẫn nộ, kẻ bàng hoàng, là nhân vật quần chúng trong sách được miêu tả bằng vài lời ít ỏi.

Sa Hoa Linh cắn môi, rất là bối rối.

Nếu Thẩm Thanh Thu thật sự là kẻ phi phàm, độc kia không có hiệu quả với hắn, hai người đối kích một chưởng, chính là dựa vào linh lực mà cứng chọi cứng, mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ; còn nếu hắn quả thật chỉ phô trương thanh thế, bỏ qua cơ hội tốt tận diệt Khung Đỉnh Phong, chẳng phải sẽ hối hận cả đời?

Thẩm Thanh Thu bình tĩnh mà nhìn nàng, như là không chờ mong, cũng không tránh né, đợi nàng đưa ra quyết định.

Lạc Băng Hà kéo ống tay áo hắn, thấp giọng nói: “Sư tôn, đệ tử nguyện thay sư tôn, chịu một chưởng kia.”

Thẩm Thanh Thu bất động thanh sắc giật ống tay áo về nói: “Ở đâu có đạo lý đệ tử thay sư tôn xuất đầu?”

Lạc Băng Hà nói: “Sư tôn là vì đệ tử nên mới bị thương…”

Thẩm Thanh Thu trừng y một cái: “Nếu đã biết là bị thương vì ngươi, thì bảo vệ cái mạng mình tử tế vào!”

Lạc Băng Hà há miệng thở dốc, nói không ra lời, hốc mắt lại càng đỏ hơn.

Cuối cùng, Sa Hoa Linh cắn răng một cái, nói: “Vậy Thẩm tiền bối xin thứ cho Linh nhi vô lễ!”

Thẩm Thanh Thu nói: “Ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.”

Trái tim Sa Hoa Linh bang bang kinh hoàng, đến lời cũng không dám đáp, thân ảnh rực lửa nhảy thẳng lên, ngọc chưởng tuyết trắng tụ một cỗ ma khí màu đen đánh tới!

Thẩm Thanh Thu một cước đá văng Lạc Băng Hà, chuẩn bị tốt, dùng thân thể nghênh đón một chưởng này!

Nhưng mà, hắn không bị Sa Hoa Linh một chưởng đánh bay, cũng không có miệng phun máu tươi nổ tan xác mà chết.

Chủ nhân Bách Chiến Phong đằng đằng sát khí, kiếm đã xuất vỏ, một bàn tay cũng không có động, chỉ dựa vào linh lưu trên người hắn phát ra, đã đánh văng Sa Hoa Linh toàn lực công tới.

Sau một lát yên tĩnh, Khung Đỉnh Phong liền xôn xao.

“Liễu sư thúc!”

“Liễu sư thúc xuất quan!”

“Chiến thần Bách Chiến Phong xuất quan, yêu nhân ma giới, xem các ngươi còn dám kiêu ngạo không!”

Thẩm Thanh Thu thầm nghĩ: Ra vẻ soái cái đếch gì! Ra sớm một chút thì ngươi chết chắc!? Ta còn tưởng sẽ phải quay cmn về thế giới ban đầu báo danh chứ!

Đây không hổ là một quyển văn ngựa đực tràn ngập tất sát. Sa Hoa Linh bị đánh văng về sau, ngoại trừ một tiếng a mỏng manh sợ hãi, vị trí vốn chỉ có chút lụa đỏ che khuất cũng vỡ vụn thành từng mảnh, dẫn đến những tiếng kêu kinh ngạc.

Nàng dùng tư thế xinh đẹp để giảm sức bật, càu nhàu một tiếng đứng lên. Quả nhiên phong thái Ma tộc rất cởi mở, mặc dù cả người bị censored (1) nàng cũng không xấu hổ chút nào, chỉ tức giận lột áo choàng của thuộc hạ bên cạnh ra, chụp loạn lên người, nói: “Các vị, hôm nay là ta tính sai. Chúng ta ngày sau sẽ có lúc gặp lại! Đi!”

Liễu Thanh Ca cười lạnh nói: “Nói đến là đến, nói đi là đi. Mặt mũi lớn quá. Nằm mơ đi!”

Thân hình hắn chuyển động, Thừa Loan Kiếm sau lưng phi tới tận trời, vẽ ra trăm ngàn kiếm khí hữu hình, xếp thành trận sắc, như mưa đá đâm xuống đám Ma tộc.

Sa Hoa Linh vừa dẫn bộ hạ chạy trối chết, vừa cầm trong tay lụa đỏ vò thành một đám mây đỏ, ném lên trời, đáng tiếc căn bản không ngăn được kiếm khí sắc bén, hồng sa rất nhanh bị đâm thành một mảnh đầy lỗ thủng. Cộng thêm các đệ tử của Thương Khung Sơn phái bao vây, hơn phân nửa Ma tộc có kẻ bị chết, có người bị thương, có kẻ bị bắt, chỉ có một đám tâm phúc theo sát Sa Hoa Linh, giết mở đường máu trốn xuống núi.

Liễu Thanh Ca trả kiếm vào vỏ xong, chường mặt xoay người, nhìn thương thế trên tay của Thẩm Thanh Thu. Các đệ tử của Thanh Tĩnh Phong cũng xông tới. Hơn mười khuôn mặt đều là thần sắc khẩn trương.

Thẩm Thanh Thu nhếch miệng cười: “Xem ra, giữ lại chút lòng xấu học tập dì Tuyết chụp ảnh tự sướng (2), cứu ngươi từ trong vách Linh Tê động ra, là một lựa chọn cực kỳ chính xác.”

Liễu Thanh Ca: “Dì Tuyết là ai?”

Thẩm Thanh Thu: “Chẳng là ai cả. Ta thế nào?”

Liễu Thanh Ca hừ nói: “Tạm thời không chết được.”

Lời tuy nói như vậy, linh lực tay trái hắn lén đưa vào thân thể Thẩm Thanh Thu lại không dừng, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Hắn đặc biệt nói rõ: “Trong Linh Tê động nợ ngươi, trả lại cho ngươi!”

Ngạo kiều chết tiệt!

Thẩm Thanh Thu cảm thấy kế hoạch hắn kéo Liễu Thanh Ca về đội của mình tựa hồ rất có hi vọng, hết sức hài lòng. Nhưng linh mạch cả người từng trận run rẩy, khiến hắn cười không nổi.

Lạc Băng Hà bỗng nhiên nói: “Liễu sư thúc, loại độc ‘Không thể giải’ này, thật sự không thể giải sao?”

Liễu Thanh Ca nhìn y một cái, vẫn chưa trả lời, Thẩm Thanh Thu bỗng nhiên đầu gối mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ. May mắn Lạc Băng Hà vẫn luôn đỡ hắn. Nhưng Thẩm Thanh Thu thật sự đứng không nổi, khoát tay nói: “Để ta nằm xuống… Để ta nằm một lát.”

Lạc Băng Hà chưa từng thấy qua dáng vẻ Thẩm Thanh Thu hư nhuyễn như vậy, đỏ mắt quỳ gối bên người Thẩm Thanh Thu, nói không ra lời, nghẹn ngào gọi: “Sư tôn.”

Thẩm Thanh Thu miễn cưỡng nâng lên một cánh tay, sờ sờ đầu y, ngụm máu tươi nhịn cả buổi, cuối cùng vẫn lẩy bẩy hộc ra, nhưng vẫn kiên trì nói xong lời thoại mấu chốt để cày độ hảo cảm.

“Ta biết… Ngươi nhất định sẽ thắng.”

Nghe xong câu này, Lạc Băng Hà toàn thân chấn động.

Thẩm Thanh Thu tỏ vẻ lý giải.

Lạc Băng Hà nhất định cảm thấy, người này chính là một kẻ thần kinh + tâm thần phân liệt… Thật sự, nếu nhìn từ góc nhìn thượng đế, bản thân Thẩm Thanh Thu cũng sẽ chịu không nổi đập sách chửi lớn: Đây cmn là nhân vật gì a, chốc đánh chốc cứu, có bệnh à!

Lúc này, hệ thống truyền đến thông báo.

【 Độ phức tạp của nhân vật ‘Thẩm Thanh Thu’ +20, độ sâu triết học hình tượng +20, độ huyền nghi +10, chỉ số ngầu tổng cộng +50. 】

… Thẩm Thanh Thu sợ hãi. Độ sâu triết học của nhân vật là tính như thế này sao?

Thôi đừng tùy tiện mở ra mấy chỉ số kỳ quái, cảm ơn!

Thẩm Thanh Thu hai mắt xám lại ngẩng đầu một cái, cảm thấy dường như hắn nhìn thấy giọt nước mắt đứt đoạn của Lạc Băng Hà rơi khỏi hốc mắt.

Ảo giác đi.

Đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi hắn mất đi ý thức.


Chú thích dài nên để dưới.
  1. Nguyên tác là Mosaic, là một loại hình nghệ thuật gạch men, từng miếng vuông nhỏ hợp lại thành bức tranh. Ý trên kia là chỉ màn hình bị làm mờ đi bằng những ô vuông, giống như khi thời sự phỏng vấn mà giấu đi danh tính người được phỏng vấn. Đại khái là như thế này:

    note1
  2. Dì Tuyết ở đây là một nhân vật nổi tiếng trong Tân dòng sông ly biệt, do diễn viên Vương Lâm đóng. Vương Lâm từng chụp ảnh người mẫu đồ ngủ khi đã 44 tuổi, làm dân mạng dậy sóng. Đại ý sử dụng trên kia chỉ hành vi người khác cho là không tốt nhưng mình thì thấy thỏa mãn.

    Bonus hình tự sướng của dì Tuyết:

    28385497064a7f2

Trước 13 Tiếp