Chương: 27: Tư thế chính xác để phản diện đá nam chính 3

Thẩm Thanh Thu đang bị tác phong gọn gàng dứt khoát chấn động đến nói không nên lời, chỉ thấy Mạc Bắc Quân xoay người bước đi!

Hoàn thành nhiệm vụ bước đi… NPC này làm thật là triệt để, không chút lầy lội nào… Từ trong bóng đêm đến, cũng từ trong bóng đêm đi. Tới chẳng biết tại sao, đi cũng chẳng biết tại sao. Có điều gã vốn là một nhân vật chẳng biết tại sao, chỗ nào Lạc Băng Hà cần, gã sẽ không chút logic mà xuất hiện ở đó, cho nên an bài như vậy, cũng không tính là gượng ép.

Gượng ép, chỉ có một cửa kế tiếp, cực kỳ quan trọng, Thẩm Thanh Thu phải đối diện.

Trải qua một hồi ác chiến, Lạc Băng Hà nửa quỳ trong một mảnh hoang tàn giờ phút này xem ra hai mắt mờ mịt, lại giống bất cứ lúc nào cũng sẽ xé nát tất cả. Tưởng tượng một chút, hiện tại trong đầu y, giống như là mười hai ngọn núi lửa yên lặng nhiều năm đồng thời phun trào, chảy trong mạch máu đều là nham thạch nóng chảy. Chỉ là nghĩ nghĩ thôi đã đau, ngay cả Thẩm Thanh Thu cũng tựa hồ có chút đau theo.

Hệ thống phát ra nhắc nhở sắc lẻm trước nay chưa từng có:

【 cảnh cáo! Nhiệm vụ mấu chốt: Vực thẳm Vô Gian và thù hận vô tận, chính thức mở ra! Nếu không thể hoàn thành, độ sướng nhân vật chính -20000! 】

Chờ một chút.

Hôm trước khi tao với mày xác nhận không phải nói là 10000 sao?

Lúc này mới qua vài ngày liền lật gấp đôi rồi?

Hệ thống đậu xanh rau má nhà mày (# ‵ ′  )凸!

Vết thương của bản thân Thẩm Thanh Thu còn chưa có khỏi, run rẩy đi đến bên người Lạc Băng Hà vẫn trong trạng thái nửa phát cuồng, vỗ vỗ mấy cái lên sau lưng y, đẩy vài đạo linh lực lưu lại vào trong thân thể của y.

Ngươi cho là đơn giản như vậy sẽ có tác dụng sao?

Không những Lạc Băng Hà không tỉnh táo lại, ngược lại ma khí trong cơ thể của y bắn ngược ra, làm cho Thẩm Thanh Thu lập tức phun ra một ngụm máu tươi đã nhịn từ lâu.

Cho đến lúc này, Lạc Băng Hà mới thoáng thanh tỉnh chút.

Sư tôn… Ở trước mặt y…

Y chầm chậm thoát khỏi trạng thái hỗn độn, có thể miễn cưỡng hợp lại phát ra một ít câu chữ mơ hồ. Khuôn mặt quen thuộc kia cũng từ từ rõ ràng lên.

Thẩm Thanh Thu thấy ánh mắt y rốt cuộc thanh tỉnh một ít, lau máu bên khóe miệng.

Hắn ngữ khí bình thản nói: “Tỉnh rồi?”

Dừng một chút, còn nói thêm: “Nếu đã tỉnh, chúng ta có thể nói chuyện tử tế.”

Thẩm Thanh Thu nói: “Lạc Băng Hà, ngươi ăn ngay nói thật, ngươi rốt cuộc tu tập tà thuật Ma tộc bao lâu rồi?”

Những lời này vừa ra, Lạc Băng Hà phảng phất từ trời cao khó hít thở, rơi mạnh vào hồ lạnh thấu xương, muốn không tỉnh táo cũng không được.

Y nhìn khuôn mặt lạnh băng của Thẩm Thanh Thu, trái tim rớt mạnh xuống.

Thẩm Thanh Thu trước kia luôn gọi y là Băng Hà, chứ không trực tiếp gọi danh tự.

Y thấp giọng nói: “Sư tôn, đệ tử có thể giải thích.”

Tuy rằng Lạc Băng Hà còn là một thiếu niên, nhưng cho tới bây giờ đều trấn định ung dung, những lúc thành ông cụ non rất nhiều, vậy mà lúc này có thể nhìn thấy trên mặt y hiện lên thần sắc bối rối, giống vội vã giải thích, lại không biết nên nói từ đâu. Đường đường nam chính, lưu lạc đến tận đây, Thẩm Thanh Thu quả thực nhìn không được, trong lòng không đành, cướp lời mở miệng quát lớn: “Im ngay!”

Vừa dứt lời, chính hắn cũng cảm thấy không nắm bắt tốt, quá mức nghiêm khắc. Lạc Băng Hà cũng tựa hồ bị hắn dọa, giống đứa nhỏ bị đánh một cái tát, tỉnh tỉnh mê mê, ánh mắt tối đen liền lẳng lặng nhìn hắn, quả nhiên nghe lời im miệng.

Thẩm Thanh Thu quyết không nhìn thẳng ánh mắt của y, khô cằn đọc lên lời thoại: “Từ khi nào thì bắt đầu?”

“… Hai năm trước.”

Thẩm Thanh Thu trầm mặc không nói. Hắn suy nghĩ đứa nhỏ này có hỏi có đáp, thành thực như thế, thật sự là bị sợ hãi. Nhưng lại không biết, Lạc Băng Hà tự động coi sự trầm mặc của hắn bổ não thành “Rất tốt. Nghiệt đồ ngươi, dám giấu ta lâu như vậy!”

Thẩm Thanh Thu nhẹ giọng nói: “Hai năm, khó trách có thể đột nhiên tăng mạnh đến trình độ này, Lạc Băng Hà ngươi, không hổ là Lạc Băng Hà, quả nhiên thiên phú dị bẩm.”

Kỳ thật, câu này thật sự thuần túy phát ra từ cảm khái nội tâm, vốn dĩ ấy mà, thân là nam chính, y đích thật là thiên phú dị bẩm không sai… Nếu cứng rắn muốn nói có ý vị gì, đó chính là hâm mộ thêm một tí ti ghen tỵ.

Nhưng Lạc Băng Hà nghe vào, ý nghĩa lại hoàn toàn bất đồng.

Hắn lập tức quỳ rạp xuống trước mặt Thẩm Thanh Thu.

Thẩm Thanh Thu nội tâm bị dọa cry. Đờ mờ, ngày đầu tiên gặp ngươi ngươi đã muốn quỳ ta sao cho tới hôm nay ngươi còn muốn quỳ ta?! Nam nhi dưới đầu gối có vàng, nam chính mà quỳ là không còn mạng, lão phu thật sự chịu không nổi! Tay áo hắn vung lên, quát: “Đừng quỳ ta!”

Lạc Băng Hà bị trận gió trong tay áo hắn bức lùi lại mấy bước, càng phát ra hoang mang lo sợ.

Ngay cả quỳ xuống xin sư tôn tha thứ mình cũng không có tư cách sao?

Y lẩm bẩm nói, “Nhưng mà sư tôn người đã nói, người phân tốt xấu, ma cũng chia thiện ác.”

Ta có nói sao? Thẩm Thanh Thu nghiêm túc nghĩ nghĩ.

Hình như hắn thật sự có nói như vậy!

Hiện tại trở mặt không thừa nhận, liệu có vô liêm sỉ quá không a?

“Ngươi không phải Ma tộc bình thường.” Thẩm Thanh Thu ngữ khí cứng nhắc mà tự thuật: “Ngươi là thượng cổ thiên ma. Nhánh tộc này ở nhân giới từng tạo nên vô số giết chóc, tất cả tội nghiệt đều do chúng khởi xướng, bất luận như thế nào, cũng không thể đánh đồng cùng Ma tộc khác.”

Chính tai nghe được Thẩm Thanh Thu nói như vậy, đập tan hy vọng, hốc mắt của Lạc Băng Hà đỏ lên.

Y run giọng nói: “Nhưng người đã nói qua.”

Lời ta từng nói còn nhiều lắm. Ta lúc trước còn lập thread đòi thiến Thẩm Thanh Thu chữ đỏ sáng lóa chứa mấy trăm post cơ!

… Không buồn cười chút nào.

Thẩm Thanh Thu luôn rất giỏi nội tâm ném đá tự mình điều tiết hiện tại sao cũng không bình thản nổi.

Hắn chỉ có thể lại dùng lý do kia tẩy não cho mình: mọi khổ sở tra tấn hiện tại Lạc Băng Hà phải chịu, đều là con đường buộc phải trải qua để ngày sau đạp lên trên vạn người.

Thẩm Thanh Thu mạnh mẽ ngẩng đầu, xuất kiếm quyết, triệu hồi Tu Nhã Kiếm, nhấc lên trong tay.

Tay nắm kiếm của hắn hơi hơi phát run, kinh mạch rất nhỏ nổi lên, ẩn ẩn dùng sức. Lạc Băng Hà không thể tin nói: “Sư tôn, người thật muốn giết ta?”

Thẩm Thanh Thu ánh mắt thẳng tắp xuyên qua thân ảnh của y: “Ta không muốn giết ngươi.”

Trong trí nhớ Lạc Băng Hà, chưa từng thấy qua Thẩm Thanh Thu dùng biểu cảm lạnh lùng quyết tuyệt như thế đối với mình. Cho dù là lúc trước vừa mới vào Thương Khung Sơn phái, thời điểm không chịu nổi sự đối đãi của sư tôn, ánh mắt hắn nhìn mình cũng tuyệt không trống rỗng như vậy, giống như nhìn mà không thấy.

Y cảm thấy ánh mắt của Thẩm Thanh Thu từ trên cao nhìn xuống mình, không khác gì hắn dĩ vãng nhìn những ma vật tội ác tày trời, không mang theo một tia độ ấm.

Thẩm Thanh Thu nói: “Chỉ là, vừa rồi người đó nói không sai. Nhân giới vốn không phải là nơi ngươi có khả năng ở lâu. Ngươi nên trở về nơi thuộc về ngươi.”

Hắn đi một bước, Lạc Băng Hà lùi một bước, buộc hai người thối lui đến trước vực thẳm Vô Gian.

Vừa quay đầu lại, có thể thấy ma khí hôi hổi tại khe rãnh kia quay cuồng không thôi, vạn linh kêu rên, cái khe hướng phía trên nhân giới vươn ra ngàn cánh tay dị dạng, khát cầu huyết nhục tươi mới. Nơi sâu hơn nữa, bị hắc vụ không lành và quỷ quang màu đỏ tươi che lấp.

Thẩm Thanh Thu chỉ xéo Tu Nhã Kiếm xuống vực sâu, nói: “Ngươi là tự mình đi xuống, hay là muốn ta động thủ?”

Kỳ thật hắn rất ích kỷ mà hy vọng Lạc Băng Hà có thể tự mình đi xuống. Tuy rằng như vậy đối với y mà nói quá mức tàn khốc, nhưng còn tốt hơn bị Thẩm Thanh Thu tự tay đánh rớt xuống.

Nhưng Lạc Băng Hà như cũ chưa chết lòng.

Dù thế nào y cũng không tin được, sư tôn đối với mình tốt như vậy, thật sự sẽ đẩy y xuống.

Cho dù Tu Nhã Kiếm đâm trúng ngực của y, y cũng vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng.

Thẩm Thanh Thu không ngờ sẽ đâm trúng y. Thật đó. Hắn chỉ là muốn quơ quơ kiếm dọa dọa y, Lạc Băng Hà vì né tránh, lùi về sau một chút, tất nhiên liền ngã xuống. Nhưng hắn không dự đoán được Lạc Băng Hà liền trầm mặc mà đứng ở nơi đó, chính diện chịu một kiếm này.

Chết rồi. Vốn chỉ là đá xuống, hiện tại lại thêm thù đâm một kiếm!

Lạc Băng Hà trở tay cầm lưỡi kiếm, nhưng không dùng lực, chỉ là nhẹ nhàng cầm, chính là nói Thẩm Thanh Thu nếu muốn dùng lực, Tu Nhã Kiếm có thể tiếp tục đâm vào, mãi đến khi xuyên thấu ngực của y.

Lạc Băng Hà yết hầu nhẹ nhàng rung động, không nói một lời. Rõ ràng mũi kiếm còn chưa có đâm trúng trái tim, Thẩm Thanh Thu lại giống như cảm nhận được nhịp đập từ thân kiếm lan đến gần mu bàn tay, toàn bộ cánh tay, mãi đến trong trái tim hắn.

Thẩm Thanh Thu rút mạnh kiếm về.

Bởi vì động tác của hắn, Lạc Băng Hà thân hình lảo đảo, rất nhanh liền ổn định. Thấy Thẩm Thanh Thu không có hạ sát thủ, ánh mắt vốn ảm đạm của y lại có ánh sáng ẩn ẩn thoáng hiện, tựa như tro tàn sau khi đốt cháy còn có tia lửa giãy dụa.

Mà Thẩm Thanh Thu kế tiếp, liền dùng một kích cuối cùng, thẳng thừng dập tắt tia dư quang cuối cùng trong mắt y.

Hắn biết Lạc Băng Hà tuyệt đối sẽ không phản kích.

Hắn càng biết, hắn sợ vĩnh viễn cũng không quên được ánh mắt tuyệt vọng khi Lạc Băng Hà sa xuống.

Một chưởng đánh rớt!

Đợi cho tới khi các chưởng môn của Thương Khung Sơn phái, Huyễn Hoa Cung, Thiên Nhất Quan diệt sạch ma vật cùng đám tu sĩ đuổi tới hiện trường, không gian nứt ra của vực thẳm Vô Gian đã sớm khép kín.

Thẩm Thanh Thu đã xử lý ổn thỏa miệng vết thương của mọi người bị ngã ngất dưới đất (ngoại trừ Thượng Thanh Hoa giả bộ bất tỉnh chết). Chính hắn một thân bị thương lại không để ý tới, trên quần áo vết máu loang lổ, mặt không biểu cảm, sắc mặt tái nhợt, xem ra rất chật vật. Nhạc Thanh Nguyên tiến lên bắt mạch cho hắn, nhăn mày nghiêm mặt, trách cứ vài câu, kêu Mộc Thanh Phương chuyên nghề qua coi. Các phái nhìn ngang nhìn dọc tìm người nhà mình trên mặt đất, nhận rồi thì nâng đi, chữa trị thêm bước nữa.

Liễu Thanh Ca bỗng nhiên phát giác thiếu một người, hỏi: “Đồ đệ kia của ngươi đâu?”

Thẩm Thanh Thu không trả lời, nhặt lên những mảnh vỡ trường kiếm rơi trên mặt đất.

Các đệ tử Thanh Tĩnh Phong vội vàng đuổi tới, Minh Phàm đi đầu mắt tinh, nhìn thanh kiếm kia, ấp úng nói: “Sư tôn, thanh kiếm kia không phải…”

Lúc trước, hắn tâm tâm niệm niệm thanh Chính Dương kiếm trên Vạn Kiếm Phong này, muốn những bao nhiêu năm, sau khi bị Lạc Băng Hà rút ra thì ghen tị nóng ruột đốt gan, ban đêm trằn trọc nguyền rủa vô số, tất nhiên sẽ không nhận sai.

Ninh Anh Anh bỗng nhiên òa lên một tiếng khóc: “Sư tôn người người đừng làm ta sợ. Đây có phải là… có phải là Chính Dương của A Lạc?”

Bốn phía thầm có tiếng nhỏ: “Chính Dương kiếm?” “Nói chính là ái đồ Thẩm phong chủ, Lạc Băng Hà?” “Kiếm còn người còn, kiếm này cũng đã gãy, người đâu?” “Sẽ không phải cũng… Khụ khụ.”

Có người thở dài: “Nếu thực như thế, vậy cũng quá đáng tiếc, Lạc thiếu hiệp một đường đi này, cũng đã trở thành người đầu bảng vàng Tiên Minh.”

“Trời đố kỵ anh tài, trời đố kỵ anh tài!”

Trong những người này, than tiếc có, kinh ngạc có, bi thương có, vui sướng khi người gặp họa cũng có.

Ninh Anh Anh lập tức khóc lớn tại chỗ.

Minh Phàm tuy rằng chán ghét Lạc Băng Hà, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới muốn y chết thật, huống hồ nghĩ đến sư tôn sau đó thương y như vậy, hiện tại tiểu tử thối này bị chết đến xác cũng không còn, sư tôn nhất định rất đau buồn, tâm tình cũng không tốt lên được, toàn bộ Thanh Tĩnh Phong một mảnh bi thảm buồn rầu. Tiên Xu Phong do Tề Thanh Thê và Liễu Minh Yên dẫn đầu, cũng lâm vào xúc động.

Liễu Thanh Ca không giỏi an ủi, vỗ vỗ bả vai Thẩm Thanh Thu, nói: “Đồ đệ mất rồi, còn có thể thu lại.”

Tuy rằng biết hắn muốn an ủi mình, nhưng Thẩm Thanh Thu vẫn muốn tặng hắn một cái đảo mắt trắng vô lực. Không đá đệ tử quan môn của mình kiêm nam chính xuống vực thẳm Vô Gian, hết thảy đều là đứng nói chuyện không đau thắt lưng!

Quên đi quên đi. Tất cả đã là kết cục định sẵn.

Thẩm Thanh Thu chầm chậm nói: “Thanh Tĩnh Phong tọa đệ tử Lạc Băng Hà, bị Ma tộc làm hại, thân vẫn.”

Trước 27 Tiếp