Chương: 3: Nam chính, ta nên làm gì với ngươi đây

Thẩm Thanh Thu là một người có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh.

Nếu đã sống lại trong 《 Cuồng ngạo tiên ma đồ 》, hơn nữa thân thể của hắn trong thế giới ban đầu đã chết, không bằng cứ ở chỗ này được ngày nào hay ngày ấy đi.

Đi vào một thế giới tu chân, bỗng dưng được một thân công pháp cùng kiếm thuật coi như khá tốt, lại xuất thân danh môn chính phái. Hắn muốn thể hiện bản lĩnh thì bất cứ lúc nào cũng có thể thể hiện bản lĩnh, muốn không phô trương thì có thể lui ở trên Thanh Tĩnh Phong của Thương Khung Sơn phái yên lặng không hỏi thế sự. Có cái gì không tốt đâu.

Đơn giản chính là tìm gái có chút khó khăn.

Loại tiểu thuyết ngựa đực YY này, phàm là một em gái, dung mạo không hít đất, tất nhiên là vật trong tay nam chính. Tất cả mọi người đều hiểu.

Có điều yêu cầu của Thẩm Thanh Thu thật sự không cao, ở bên này ăn không ngồi rồi, bảo dưỡng tuổi thọ, hắn đã cảm thấy mỹ mãn rồi. Dù sao cũng không có gì khác ngày tháng kiếp trước hắn đã trải qua.

Thế nhưng, chỉ cần có Lạc Băng Hà, đừng nói hắn thể hiện bản lĩnh, chỉ cần hắn còn ở lại trên miền đất của cấu trúc nguyên tác, cho dù ẩn cư đến thế ngoại đào nguyên, sau khi Lạc Băng Hà xưng bá cũng có bản lĩnh bắt được hắn gọt thành nhân côn.

Sống lại vào một quyển văn ngựa đực thì thôi đi, tại sao không phải là xuyên vào nhân vật chính?!

Không phải nhân vật chính thì thôi đi, tại sao phải xuyên thành vật hi sinh buộc phải chết dưới hào quang của nhân vật chính?!

Vật hi sinh coi như xong, tại sao nhất định phải xuyên tới sau khi hắn đã ngược nhân vật chính đến mức chết đi sống lại, đắc tội đến tận cùng?!

“Ta không phải không muốn ôm đùi nam chính, nhưng mà ai kêu nam chính này cmn là loại hắc hóa. Là loại hình có thù tất báo, hoàn trả ngàn lần a!”

Thẩm Thanh Thu nguyền rủa đại thần Đâm Máy Bay Lên Giời, kẻ đã nhào nặn ra nam chính hắc hóa như Lạc Băng Hà: Viết ngựa đực thì ngươi viết ngựa đực cho tử tế, cải cách cái đệt!

Tóm lại, chỉ có thể tận lực giao tiếp với hệ thống trước, mò ra phương pháp tăng điểm, mau chóng thăng cấp, làm tan băng hệ thống OOC.

Nếu thấy tình thế không tốt, đến vạn bất đắc dĩ, hắn buộc phải tìm con đường khác, tìm kiếm đường ra.

Bước đầu tiên, hắn tính toán do thám bốn phía một phen, làm quen với hoàn cảnh.

Mười hai đỉnh của thiên cung, giống như mười hai thanh kiếm cực lớn hùng vĩ hiểm trở do trời đất rèn ra, hướng thẳng lên trời.

Thanh Tĩnh Phong mà Thẩm Thanh Thu chiếm hữu không tính là cao nhất, nhưng lại thanh tĩnh nhất, xanh rờn ấm áp, trúc mọc khắp nơi. Hơn nữa trên cơ bản đệ tử của Thẩm Thanh Thu mỗi người đều phải học chút cầm kỳ thư họa các thứ, thường thường có thể bay tới tiếng lật sách lanh lảnh, hoặc tiếng đàn tíng tang, quả thật là nơi tụ tập hàng đầu của thanh niên văn nghệ cổ đại. Hoàn mỹ, phù hợp nhu cầu của phần tử làm màu như Thẩm Thanh Thu nguyên tác.

Trên đường đi gặp vài đệ tử cung kính vấn an Thẩm Thanh Thu, hắn cân nhắc phân lượng của hàng nguyên bản, vẻ mặt cao lãnh, hơi hơi gật đầu, chỉ riêng khoanh tay đi trước cũng ứng phó qua được, chỉ là ở trong lòng vắt óc xem sau này nên làm sao ghép tên trong sách với mặt người thực đang sống.

Nhưng đây cũng không phải việc cấp bách Thẩm Thanh Thu phải giải quyết trước mắt. Hắn phải tự bảo vệ mình, đầu tiên sẽ thu thập công lực và kiếm pháp của hàng nguyên bản.

Nếu nhớ không lầm, trước khi Lạc Băng Hà hắc hóa, Thương Khung Sơn phái còn trải qua vài chuyển biến lớn, gì mà cường địch ma giới xâm lấn, Tiên Minh Đại Hội, đều không thể thiếu hắn thể hiện thân thủ một phen. Nếu hắn chỉ xuyên mỗi cái vỏ, không có công lực bên người, vậy thì xong đời! Không cần tình tiết phát triển, không cần phải nhân vật chính xuất mã, tùy tiện một tiểu yêu tiểu quái cũng có thể hành chết hắn!

Thẩm Thanh Thu một mình đi vào sâu trong rừng, xác nhận bốn phía không có người, mới gỡ bội kiếm đeo trên lưng xuống, tay trái cầm vỏ kiếm, tay phải cầm chuôi kiếm, dần dần rút ra.

Thanh “Tu Nhã Kiếm” này khi Thẩm Thanh Thu còn trẻ thành danh đã mang bên người, cũng coi như tiếng tăm lừng lẫy. Kiếm quang tuyết trắng sáng trong lại không chói mắt, tuyệt đối là hàng thượng thượng phẩm. Nguyên tác miêu tả, dẫn nhập linh khí của bản thân vào vũ khí, thân kiếm sẽ hơi hơi sáng lên.

Thẩm Thanh Thu đang suy nghĩ rốt cuộc phương thức “dẫn nhập linh khí” thao tác ra làm sao, chợt thấy trường kiếm trong tay sáng lên óng ánh.

Xem ra, những thứ thuộc về cơ thể nguyên bản như công lực và cách dùng vũ khí đều sẽ được kế thừa hết. Thậm chí không cần cố ý nhớ này nọ, tự giác liền thông hiểu ngay.

Thẩm Thanh Thu muốn xem một chút uy lực như thế nào, tùy tiện đi đến phía trước chém một cái.

Ai biết nhát chém này lại hù chết người, kiếm quang đẹp mắt, giống như trong nháy mắt một tia chớp bật ra từ trong tay của hắn, khiến hắn nhắm mắt, đến khi mở ra, đã thấy mặt đất giống như bị sét đánh, lõm một cái thật sâu, từng đạo tung hoành.

“Vãi chưởng...!!!”

Thẩm Thanh Thu mặt không chút thay đổi, nhưng trong lòng thích muốn nổ tung.

Còn khí phách hơn hắn tưởng tượng nhiều! Không hổ là nhân vật cấp tông sư độc chiếm một đỉnh. Có công lực và kiếm pháp thế này, hắn chăm chỉ luyện tập thêm, nói không chừng đến vạn bất đắc dĩ, khi buộc phải đối đầu với Lạc Băng Hà trâu bò của ngày sau, cũng có thể thừa nước chạy trốn!

Đúng vậy. Có thể thừa nước chạy trốn, Thẩm Thanh Thu có thể cười thầm ba ngày. Yêu cầu của hắn, thật sự không cao, có thể giữ mạng là tốt rồi…

Hắn còn muốn luyện tập nữa, càng sớm thuần thục càng có lợi với việc tiến hành kế hoạch thăng hạng. Nhưng lại nghe thấy âm thanh đạp gãy cành khô rất nhỏ.

Kỳ thật âm thanh đó cách xa lắm, nhưng hiện tại năm giác quan của hắn hết sức sắc bén, muốn không biết cũng khó. Thẩm Thanh Thu nhìn nhìn vết lõm trên mặt đất, tra kiếm vào vỏ, lui đến chỗ sâu trong lùm cây thấp thoáng.

Tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, Thẩm Thanh Thu mới nghe ra người tới không chỉ có một. Quả nhiên một lát sau, khuôn mặt giống như tự mang ánh sáng nhu hòa thêm phần cao rọi của Lạc Băng Hà xuất hiện, mà tiếng nói phát ra đầu tiên lại là âm thanh mềm mại thanh thúy của thiếu nữ.

“A Lạc A Lạc, ngươi xem, trên mặt đất chỗ này có một cái hố thật lớn!”

Nghe cách xưng hô, Thẩm Thanh Thu trốn ở chỗ tối thiếu chút nữa lảo đảo không đứng vững.

Hệ thống hảo tâm giới thiệu vắn tắt: 【 Nhân vật mới nhập cuộc, nữ đệ tử nhỏ tuổi nhất của Thẩm Thanh Thu, Ninh Anh Anh. 】

“Câm miệng, không cần mày giới thiệu, gọi Lạc Băng Hà như vậy không phải chỉ có một sao, ông đây biết.” Thẩm Thanh Thu mặt không chút thay đổi.

Thân ảnh thiếu nữ xinh đẹp phía sau Lạc Băng Hà xoay người đi ra, nhìn qua còn nhỏ hơn Lạc Băng Hà một chút, dùng dây màu cam buộc những bím tóc, nhìn qua ngây thơ rực rỡ. Trong mỗi tiểu thuyết tu chân tiêu chuẩn đều phải có một hình tượng tiểu sư muội đáng yêu.

Mà tiểu sư muội này, khiến cảm xúc Thẩm Thanh Thu có chút phức tạp.

Đó là bởi vì hắn có mưu đồ bất chính với Ninh Anh Anh. À không, phải là Thẩm Thanh Thu của nguyên tác có mưu đồ bất chính với Ninh Anh Anh.

Tính cách của Thẩm Thanh Thu là ngụy quân tử. Nếu ở mặt ngoài giữ tâm trong sáng giữ mình trong sạch, vậy nội tâm nhất định phải dâm tà vô sỉ hạ lưu đê tiện. Thân là sư trưởng, lại có ý nghĩ xấu xa với tiểu đồ nhi nhu thuận hoạt bát. Ba lần bốn lượt ý đồ xuống tay, thiếu chút nữa là đắc thủ.

Dám nhúng chàm nữ nhân của nhân vật chính, kết quả có thể tưởng tượng được!

Lúc trước khi Thẩm Thanh Thu đọc sách còn có chút kỳ lạ, sao Lạc Băng Hà không thuận tiện thiến hắn luôn đi. Hơn nữa hắn còn tới khu độc giả bình luận, dẫn theo đại đội lập một cái thread “Cầu thiến! Không thiến bỏ văn!”

Nếu lúc trước hô hào thành công… Hơ hơ.

Hiện tại hắn nhất định sẽ tự chặt cánh tay đã lập cái thread đó!

Lạc Băng Hà nhìn thoáng qua, làm như không có hứng thú, chỉ ôn hòa cười cười. Ninh Anh Anh lại muốn quấn lấy y, bởi vậy cố tìm lời để nói: “Có lẽ là vị sư huynh nào đó tu luyện kiếm quang đi?”

Lạc Băng Hà nhấc lên một cái búa, bắt đầu chém một thân cây, đáp: “Không thể nào. Trên Thanh Tĩnh Phong có tu vi thế này, e là chỉ có sư tôn.”

Thẩm Thanh Thu trong lòng ho khan hai tiếng: thiếu niên ngươi khá có mắt nhìn hàng đó.

Ninh Anh Anh ngồi ở trên tảng đá dưới một gốc cây, đỡ cằm: “Ồ. Vậy chắc là bị sét đánh đi.”

Lạc Băng Hà không để ý đến nàng nữa, chỉ lầm lũi nhấc tay, hạ xuống, thành thật chặt cây.

Cây này cũng không nhỏ yếu, búa lại nửa rỉ nửa không rỉ, dù sao Lạc Băng Hà lúc này chỉ có mười bốn tuổi, chém thập phần hết sức, chỉ chốc lát sau đã đầy một đầu mồ hôi. Ninh Anh Anh lại nhàm chán, làm nũng nói: “A Lạc A Lạc, ngươi chơi với ta đi!”

Lạc Băng Hà ngay cả mồ hôi cũng không lau, tiếp tục chặt cây, nói: “Không được. Sư huynh giao phó, củi lửa hôm nay chặt xong còn phải đi nấu nước. Chặt xong mau, còn có thể dư chút thời gian ngồi xuống.”

Ninh Anh Anh chu miệng nói: “Sư huynh bọn họ thật không tốt! Luôn sai khiến ngươi làm này làm kia, ta thấy chính là cố ý bắt nạt ngươi. Hừ, ta lát nữa sẽ nói với sư tôn, bảo đảm khiến bọn họ không dám như vậy nữa.”

Thẩm Thanh Thu sợ đến biến sắc. Không không không cô ngàn vạn lần đừng đến nói với ta a! Ta biết làm thế nào a! Rốt cuộc giáo huấn bên nào mới tốt a!

Lạc Băng Hà lúc này tuổi tuy nhỏ, nếm mọi khó khăn nhân gian, lại vẫn giữ một trái tim bạch liên hoa. Hắn chân thành nói với Ninh Anh Anh: “Tuyệt đối đừng. Ta không muốn khiến sư tôn vì chút chuyện này mà khó xử. Sư huynh họ cũng không có ác ý, chỉ là thấy ta tuổi còn nhỏ, muốn cho ta ít cơ hội trải nghiệm thôi.”

Thẩm Thanh Thu thật sự sắp bị đứa nhỏ này làm cảm động: Ngươi nói coi nếu ngươi lúc nào cũng hiểu chuyện vậy thì tốt biết mấy!

Trong tiếng líu ríu của Ninh Anh Anh, Lạc Băng Hà chặt đủ số lượng nhánh củi, cất kỹ búa đi, cũng ngồi trên tảng đá, khoanh chân ngồi, nhắm mắt bắt đầu tĩnh tọa.

Thẩm Thanh Thu thở dài một tiếng trong lòng.

Kỳ thật, thuộc tính trâu bò của nhân vật chính trước đó đã được dự báo trong phần diễn khổ tình. Rõ ràng nhập môn tâm pháp Minh Phàm cho y là giả, càng luyện tập theo nó, càng chẳng ra sao cả. Nhưng Lạc Băng Hà dựa vào tuyệt thế thiên tư của mình và một nửa huyết thống Ma tộc ẩn núp trong cơ thể, chó ngáp phải ruồi, mò mẫm ra một bộ chiêu thức của riêng mình... Quả thực rất không khoa học!

Đang lúc thổn thức, lại là tiếng bước chân hỗn độn.

Thẩm Thanh Thu vừa nghe liền biết không tốt, sắp hỏng chuyện rồi.

Minh Phàm dẫn vài đệ tử cấp thấp vòng ra, vừa thấy Ninh Anh Anh, ánh mắt đầy ắp vui mừng đi lên kéo tay nàng: “Tiểu sư muội! Tiểu sư muội ta đang tìm muội đó. Sao muội không nói một tiếng đã chạy đến nơi như thế này. Phía sau núi lớn như vậy, ngộ nhỡ mãnh thú độc xà xông ra thì làm sao. Sư huynh có thứ hay lắm muốn cho muội xem.”

Tất nhiên hắn nhìn thấy Lạc Băng Hà đang yên lặng ngồi xuống, trực tiếp coi là không khí lơ đẹp luôn. Lạc Băng Hà cũng rất có lễ nghĩa, mở mắt gọi một tiếng sư huynh.

Ninh Anh Anh cười khanh khách nói: “Ta còn lâu mới sợ độc xà mãnh thú. Hơn nữa không phải có A Lạc ở với ta sao?”

Minh Phàm liếc mắt đảo qua Lạc Băng Hà, hừ một tiếng.

Trước 3 Tiếp