Chương: 7: Hãm hại nam chính không thương lượng

Tuy rằng chỉ là lột sạch thân trên, nhưng cũng đủ kinh khủng.

Tốt xấu gì Thẩm Thanh Thu cũng là nhất đại tông sư! Thân trên xích lõa, chỉ mặc cái quần cùng giày trắng, bị dây thừng gắt gao trói chặt tứ chi té trên mặt đất là kiểu hình tượng quái! gì! đây! Rất giống trai bao bị lột da xẻ thịt khi bị bắt gian tại trận, thảo nào hệ thống trừ nhiều điểm như vậy!

Trên mặt Thẩm Thanh Thu thoạt đỏ thoạt trắng. Muốn dùng kiếm đào một cái hố trên mặt đất chôn bản thân xuống trong chốc lát, nhưng bội kiếm của hắn cũng không cánh mà bay.

Chẳng trách vừa rồi Lạc Băng Hà giống như có vẻ hơi xấu hổ, y nhất định là nghĩ, thấy được dáng vẻ Thẩm Thanh Thu chật vật như vậy, trở về hẳn không thiếu việc bị hung hăng trả đũa.

Ninh Anh Anh hu hu nói: “Sư tôn người cuối cùng cũng tỉnh, Anh Anh sợ hãi quá…”

Sợ hãi? Sợ hãi thì cô đừng có chạy lung tung a em gái! Thẩm Thanh Thu bó tay.

Lúc này, phía sau truyền đến một tiếng cười khặc khặc quái dị.

Một bóng người màu đen từ trong bóng đêm hiện lên.

“Cái gì mà cao nhân đắc đạo trên Thương Khung Sơn phái, cũng chẳng qua là như vậy. Nếu Thương Khung Sơn phái tự xưng là đệ nhất thiên hạ đại phái đều như vậy, ngày ma giới chinh phục nhân giới sắp tới rồi.” Dứt lời lại một trận cuồng tiếu.

Diện mạo đối phương đều che hắc sa, âm thanh thô ách khó nghe, tựa như bị nha phiến hun khói hỏng cổ họng.

Thẩm Thanh Thu nheo mắt, “Bác bì khách?”

“Hôm nay Tu Nhã Kiếm tiếng tăm lừng lẫy bại ở trong tay ta, thống khoái! Thẩm Thanh Thu a Thẩm Thanh Thu. Ngươi đoán nát óc cũng không đoán ra, ta rốt cuộc là ai đi!”

Thẩm Thanh Thu nói: “Cái này có gì mà không đoán ra được.”

Bác bì khách: “…”

Thẩm Thanh Thu: “Ngươi là Điệp nhi chứ gì.”

Bác bì khách: “…” Nó xốc hắc sa lên, mạnh bạo nói: “Không thể nào! Sao ngươi đoán được!”

Thẩm Thanh Thu không nói gì.

Hắn có thể nói, ngươi tưởng ta mù à? Không biết nhìn vóc dáng sao? Nam nhân nhìn đầu tiên chính là vóc dáng mà, trước nhô sau vểnh, nhất định là một nữ nhân. Hơn nữa kiểu trang trí của nhà giàu mới nổi, ở nơi bình thường không thể thấy được, ngươi tưởng ta không biết ta đã bị đưa về Trần gia sao? Nữ nhân của Trần gia mặc dù nhiều, nhưng ta chỉ gặp qua vài người, biết tên thì chỉ có mỗi Điệp nhi, ngươi muốn ta đoán, ta đương nhiên chỉ có thể đoán Điệp nhi, người khác ngay cả tên ta cũng không biết, sao mà đoán a? Ai biết vừa đoán đã trúng? Ai biết ngươi thiếu kiên nhẫn như vậy, ngay cả chống chế một chút cũng không biết, trực tiếp xốc lên miện sa thần bí!

Hắn có thể nói chắc? Có thể nói chắc?!

Nếu hắn nói ra quá trình suy luận phân tích, chắc chắn bị phán OOC. Cho nên chỉ có thể giữ kín như bưng, thống khổ mà ném gạch không ngừng trong lòng.

Điệp nhi — phải nói là Bác bì khách, điều chỉnh trạng thái rất nhanh, mang theo khuôn mặt ái thiếp của lão gia, một lần nữa tìm về khuôn mặt tươi cười đắc ý vô cùng kiều diễm: “Không sai, chính là ta! Thẩm Thanh Thu, ngươi đoán nát óc cũng không nghĩ ra, tại sao lại là nữ tử nhu nhược như ta đúng không?”

Thẩm Thanh Thu ngồi thẳng cái thân đang nghiêng, thay đổi tư thế thoải mái hơn.

BOSS có truyền thống phải tự bạch một thời gian, thể diện này hắn không thể không giữ cho.

Điệp nhi không cần hắn cổ vũ, tự mình nói tiếp: “Bác bì khách đến không thấy hình, đi không thấy bóng, không phải bởi vì có khả năng thông thiên độn địa, mà là bởi vì, mỗi lần ta giết người xong sẽ đổi một bộ da mới. Mang da của những nữ nhân này, bắt chước cử chỉ của các nàng, thần không biết quỷ không hay mà ẩn nấp trong đám người phàm, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.”

Thẩm Thanh Thu bắt được điểm đáng ngờ: “Không đúng.”

Điệp nhi giận tái mặt: “Không đúng chỗ nào.”

Thẩm Thanh Thu nói: “Giả sử mỗi lần giết người xong ngươi đều thay đổi da, chẳng hạn như giết chết Điệp nhi, chiếm da của nàng, ngươi sẽ thành ‘Điệp nhi’, nhưng còn một cỗ thi thể Điệp nhi bị lột da, mọi người không thấy kỳ lạ là có hai Điệp nhi sao?”

Nghĩ nghĩ, chính hắn lại tự mình thông suốt.

Thế giới này cũng không có kỹ thuật giám định DNA, lột da, sẽ biến thành một đống máu thịt bầy nhầy, rất khó phân rõ ai vào với ai.

Điệp nhi nói: “Xem ra ngươi cũng hiểu rồi. Không sai. Ta sẽ dùng thi thể của nữ tử sau, để thay thế cho nữ tử trước. Chẳng hạn như khi ta giết Điệp nhi, trên người mặc chính là da của Hương nhi, lúc này tất cả mọi người cho rằng Hương nhi còn sống; đợi lúc sau mặc vào da của Điệp nhi, thi thể của Điệp nhi sẽ bị ta ngụy trang thành thi thể của Hương nhi, được người ta phát hiện.”

Lạc Băng Hà vẫn trầm mặc mà nghe, ánh mắt lóe sáng, ẩn ẩn mang theo phẫn nộ, tinh thần chính nghĩa nho nhỏ của thiếu niên bị kích thích bởi hành vi phát rồ của Ma tộc ác độc. Ninh Anh Anh hoàn toàn không nghe rõ, cũng không dám xen miệng vào.

Thẩm Thanh Thu cũng thật sự bội phục nhân vật phản diện kiểu này, rất tuân thủ nghề nghiệp, chẳng những phải vạch trần hoạt động tâm lý của mình, còn phải giải thích tỉ mỉ thủ pháp và tư duy gây án. Dùng ví dụ để minh họa, cách nói rất sống động, thật sự là… đảm nhiệm còn nghiêm túc hơn cả thầy giáo luyện thi cấp ba!

Thẩm Thanh Thu nói: “Cách một thời gian ngắn ngươi sẽ đổi da, là do hứng thú, hay là không thể không như vậy?”

Điệp nhi cười lạnh nói: “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ nói cho ngươi biết sao?”

Ngươi đã nói cho ta biết rất nhiều được không đại tỷ (hay là đại ca?) Thêm cái nữa cũng có sao!

Điệp nhi đi về hướng Ninh Anh Anh và Lạc Băng Hà bị trói chặt. Lạc Băng Hà trấn định như trước, Ninh Anh Anh kêu to: “Ma vật! Đừng có lại đây! Sư tôn cứu ta!”

Điệp nhi cười hắc hắc nói: “Sư tôn ngươi bị ta dùng ‘Khốn Tiên Tác’ trói chặt rồi, linh lực quanh thân đều không thể lưu động, tự thân cũng khó bảo toàn, làm sao tới cứu ngươi?”

Thảo nào vừa rồi Thẩm Thanh Thu vẫn âm thầm phát lực, đều cảm giác linh lực bế tắc, không có cảm giác dư thừa như trước.

Điệp nhi lại rơi vào trạng thái lẩm bẩm: “Đáng giận, nếu không phải ta tu tập ma công có tổn hại, đâu cần đổi da không ngừng mà hấp thụ nhân khí như vậy. Tiểu nha đầu ngươi da trắng trơn mềm, lại là danh môn đệ tử, phỏng chừng có thể sử dụng tử tế một thời gian. Chờ da của ngươi bị ta hút khô rồi, liền đến phiên sư phụ ngươi. Tu Nhã Kiếm có thể được ta sử dụng, cũng coi như không uổng cuộc đời này.”

Lạc Băng Hà: “…”

Thẩm Thanh Thu: “…”

Ngươi vừa mới nói cái gì ấy nhỉ? “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ nói cho ngươi biết sao” đúng không?

Hiện tại không chỉ nói cho ta biết, hơn nữa còn giống như nói gì đó vĩ đại lắm, lộ luôn cả kế hoạch tương lai rồi!

Chỉ số thông minh của nhân vật phản diện trong thế giới này thật hết thuốc chữa. Thẩm Thanh Thu bỗng nhiên cảm thấy mệt tim quá, muốn thêm có chút điểm, sao mà gập ghềnh khúc mắc quá!

Thẩm Thanh Thu trao đổi với hệ thống: “Tình yêu à, nếu trên đường làm nhiệm vụ xảy ra sai sót, tao mà tạch mất, có cơ hội thêm mạng làm lại không?”

Hệ thống: 【 Kim thân không hỏng là đặc quyền của nhân vật chính. 】

Mẹ nó. Chính là nói tính mạng của ta hoàn toàn không có bảo đảm, không chừng chưa xuất sư đã chết trước rồi.

Nhân vật phản diện xưa nay có phẩm chất tốt đẹp là “hỏi gì đáp nấy”, Thẩm Thanh Thu muốn kéo dài thời gian, ném một câu hỏi cho Điệp nhi: “Không phải từ trước đến nay ngươi chỉ xuống tay với nữ tử trẻ trung tướng mạo xinh đẹp sao?”

“Ta chưa từng nói chỉ chọn lựa nữ nhân trẻ trung tướng mạo xinh đẹp để xuống tay. Chỉ cần là người có bề da tốt, làn da nhẵn nhụi, hết thảy ta đều xuống tay, chỉ là làn da của nam nhân đa số không có tốt bằng nữ nhân, da già luôn không có tốt bằng trẻ.” Điệp nhi quả nhiên thao thao bất tuyệt mà nói tiếp, bỗng nhiên hai mắt xám lại, thay đổi sang sắc mặt thèm thuồng, hai tay sơn móng màu đỗ đỏ tươi sờ lên trên thân Thẩm Thanh Thu, “Có điều, người từng tu tiên công quả nhiên khác biệt. Dù là nam nhân, nhưng da cũng trơn bóng nhẵn nhụi. Ta… đã thật lâu không dùng lại da của nam nhân…”

Thẩm Thanh Thu bị đôi tay của nó sờ đến nổi cả da gà, còn phải làm ra tư thái băng thanh ngọc khiết không thể xâm phạm. Vừa ghê tởm, vừa đồng tình.

Chắc là ma vật này cũng có chút đáng thương, xem ra nó vốn là giống đực, nhưng bởi vì nguyên nhân luyện công không thể không dùng da của nữ nhân, dần dà lâu ngày, chỉ sợ tâm lý cũng biến thái đi…

Mặc dù như thế, kiểu gì nó cũng đang mang mặt của một tiểu thiếp kiều diễm mỹ miều, Thẩm Thanh Thu bị sờ tới sờ lui như vậy, khó tránh khỏi có chút quẫn bách, không tự chủ được hơi hơi lui ra sau.

Dáng vẻ này của hắn, Lạc Băng Hà nhìn vào mắt, lực công kích không phải lớn ở mức bình thường.

Dĩ vãng đã thấy nhiều tư thái cao cao tại thượng và vẻ mặt châm chọc khiêu khích của Thẩm Thanh Thu, lúc này, lại có thể nhìn thấy khuôn mặt này khó có thể khống chế mà hơi khẽ ửng đỏ, ánh mắt né tránh, hơn nữa Thẩm Thanh Thu thân trên xích lõa, ngoại trừ những vết đỏ hằn lên bởi Khốn Tiên Tác dù mỏng manh nhưng không gì phá nổi, cũng chỉ có tóc dài đen nhánh lõa xõa, che chỗ được chỗ không. Trong lòng Lạc Băng Hà lấp đầy cảm xúc bối rối khó có thể nói hết.

Nếu kêu Thẩm Thanh Thu lấy ví dụ cho cảm giác này, đây giống như là một anh chàng đang xem phim điện ảnh, kết quả phát hiện nhân vật chính là thầy giáo tiếng Anh mỗi ngày đi học đều kêu cậu trả lời câu hỏi, đáp không được sẽ bị đánh vào lòng bàn tay. Tâm trạng vi diệu!

Thẩm Thanh Thu bỗng nhiên nhe răng cười.

Điệp nhi cảnh giác nói: “Ngươi cười cái gì?”

Thẩm Thanh Thu chậm rãi nói: “Ta cười ngươi lấy gùi bỏ ngọc. Nơi này có ba người, kẻ thích hợp nhất để dùng làm da của ngươi, ngươi nhất mực không chú ý tới.”

Lạc Băng Hà nghe vậy biến sắc.

Y tuyệt đối không ngờ, chẳng biết tại sao y lại bị kéo xuống nước!

Thẩm Thanh Thu cũng không ăn nói lung tung. Lạc Băng Hà là ai? Thân phận thật của người ta chính là hậu duệ của thượng cổ thiên ma, Thiếu chủ ma giới tương lai, huyết thống chuẩn không cần chỉnh. Ma vật bình thường, nếu có thể lấy được da của y, đừng nói chữa trị ma bị hao tổn, nói không chừng còn có thể xưng bá thiên hạ nữa đó.

Điệp nhi quay lại đánh giá Lạc Băng Hà. Người kia cố gắng trấn định, trong lòng lại mờ mịt không biết làm sao. Nghĩ nát óc cũng không hiểu, rốt cuộc tại sao đột nhiên tiêu điểm lại đặt trên người y.

Điệp nhi nói: “Dù ngươi muốn gạt ta, cũng phải bịa cái gì tin được chứ. Tuy rằng tiểu tử này da dẻ căn cốt thượng thừa, cũng tươi mới lắm, nhưng sao so được với tu vi kim đan trung kỳ của ngươi?”

Thẩm Thanh Thu nghiêng đầu cười nói: “Dựa vào mắt nhìn của ngươi, khó trách luyện công không ra hồn. Ngươi cũng không nghĩ xem, Thẩm Thanh Thu ta là nhân vật như thế nào, nếu đứa nhỏ này thật sự chỉ là căn cốt da dẻ thượng thừa, không có điểm nào tốt, tại sao ta phải thu y nhập môn làm đệ tử của ta? Nếu ta muốn một đồ đệ căn cốt thượng thừa, trong số người thiên tư thông minh hàng năm tề tụ xin vào Thương Khung Sơn phái, chẳng lẽ còn không đủ ta chọn? Bí mật huyền diệu trong đó, tất nhiên không thể nói với người ngoài.”

Điệp nhi lập tức liền dao động. Rất tốt, quả nhiên nhân vật phản diện này IQ cực thấp, lí do thoái thác lâm trận mới nghĩ ra, có trăm ngàn chỗ hở kiểu này, thế mà nó cũng bán tín bán nghi!

Thẩm Thanh Thu rèn sắt khi còn nóng: “Nếu ngươi nghi ngờ, cũng dễ xử thôi. Ta cho ngươi biết một biện pháp có thể chứng minh lời của ta. Ngươi qua đó, đánh một chưởng lên đỉnh đầu của hắn, liền biết ta có lừa ngươi hay không.”

Lạc Băng Hà tại trận sắc mặt trắng bệch.

Có trưởng thành sớm đến mấy, hiện tại y cũng chỉ là một đứa nhỏ, cho dù là lớn lên gặp phải lúc cận kề cái chết, đều rất ít khả năng không biến sắc, huống chi y chỉ có mười bốn tuổi.

Thẩm Thanh Thu cố gắng không nhìn y, trong lòng xin lỗi nhiều lần, ngày sau ta nhất định bù đắp lại!

Ninh Anh Anh sợ hãi: “Sư… Sư tôn, người… Không phải người nói thật đấy chứ?”

Thẩm Thanh Thu lòng căng như dây đàn, làm gì còn tâm trạng dỗ dành nàng, chỉ mỉm cười nói với Điệp nhi: “Có phải thật hay không, ngươi thử một lần sẽ biết. Chẳng qua là đập một chưởng lên đầu một thiếu niên nho nhỏ mà thôi, cho dù ta lừa ngươi, ngươi cũng không thiệt thòi không phải sao? Hay là nói, ngươi lo lắng ta nói sự thật, cho nên không dám đập một chưởng này?”

Ở trong mắt người không hiểu chân tướng, đây không thể nghi ngờ là thẳng thừng đẩy Lạc Băng Hà vào chỗ chết.

Lạc Băng Hà hoàn toàn không thể tin, y thầm nghĩ, chẳng lẽ Thẩm Thanh Thu chán ghét y, đã tới mức độ này rồi?

Y kìm lòng không đặng mà dùng sức kháng cự, dây thừng buộc chặt ở trên người không ngừng siết chặt, Ninh Anh Anh đau đến mức không dám thở mạnh.

Lời nói và khẩu khí của Thẩm Thanh Thu hoàn toàn có tính hấp dẫn. Điệp nhi nghĩ nghĩ, chuyện đích thực là như vậy, giết người cũng không ít, chẳng lẽ nó còn sợ đánh một chưởng!

Nó hừ nói: “Ta lại muốn xem xem, rốt cuộc ngươi đang giở trò quỷ gì.” Nói xong bước nhanh đến chỗ Lạc Băng Hà, vung tay giáng chưởng!

Trước 7 Tiếp